SÂN KHẤU CỦA NHỮNG CÁI TÔI



Trong các phòng tập Yoga, các bạn luôn có thể tìm thấy hai học viên, một người luôn muốn giống người khác, và một người luôn muốn người khác giống mình hoặc ngưỡng mộ mình.


Mình luôn nhắc nhở học viên lớp của mình không bao giờ được nhìn sang thảm người khác hay bắt chước người khác.


Ở vị trí các bạn học viên, điều này là rất khó, vì các bạn nhìn thấy có nhiều "phiên bản" động tác ở trước mắt mình, người thì dẻo hơn, người thì khoẻ hơn, và buồn cười hơn nữa là chúng ta còn so sánh ai mặc đồ đẹp hơn trong động tác....


Ở vị trí là người đứng lớp, điều này tạo nên một áp lực rất lớn lên bản thân của mình. Ở tất cả các lớp mình dạy, mình luôn phải thực hiện động tác, mô tả, và chỉnh sửa từng động tác một.


Với một giáo viên yoga đứng lớp, điều này bị coi là "cấm kị" vì rất tốn sức, phí sức và nếu như phải dạy nhiều lớp một ngày, điều này sẽ vắt kiệt sức của một giáo viên.


Các giáo viên được "dạy" hạn chế làm động tác quá nhiều, mô tả bằng miệng, và "giả vờ" lại chỉnh sửa động tác cho có.


Hơn nữa, ngoài việc phải làm tất cả các động tác, một giáo viên phải biết đưa ra các lựa chọn phù hợp với nhiều trình độ cũng như loại cơ thể của học viên.


Với việc Yoga ngày càng bị thương mại hoá, nhắm đến một mục tiêu lớn nhất là làm sao có càng nhiều lớp, và càng đông học viên trong một lớp càng tốt, việc thực hiện động tác, chỉnh sửa động tác, và điều chỉnh động tác phù hợp với từng học viên được coi là "ngu ngốc", tốn sức, và phí thời gian.


Chính điều này dẫn tới các giáo viên nhắm tới việc cứ để các học viên nhìn nhau mà làm. Về lâu dài, các học viên bắt đầu so sánh nhau, tự cao tự đại hoặc tự ti trong lớp Yoga.


Các bạn mới, khi bắt đầu đi học, rất sợ lên hàng đầu ngồi vì sợ mình "xấu" hoặc "dở". Các bạn luôn gồng mình đến đau đớn, mỏi mệt để bắt chước rất nhiều phiên bản "hoàn hảo" ở bên cạnh và trước mắt.


Các bạn tập lâu thích làm một động tác khó một cách vội vã rồi té lên té xuống. Các bạn thích được nhìn một cách ngưỡng mộ từ người khác và từ cả bản thân mình trong gương.


Chuyện mình mắng học viên, đuổi học viên là chuyện bình thường. Các bạn phải hiểu "cái tôi" của các bạn cần được tôn trọng, nhưng không được chiều chuộng. Bởi vì khi học Yoga, tập Yoga, nếu bạn nuôi "cái tôi" của bạn bằng sự so sánh, tự kiêu tự đại, sự tự ti, bạn sẽ lớn lên vì nó.


Đã rất nhiều giáo viên lớn lên từ sự so sánh, tự kiêu tự đại, dẫn tới sinh ra nhiều thế hệ học viên cũng tương tự. Dần dần, các phòng tập thành một cái chợ, một sân khấu chờ đợi cho những cái tôi được thoả mãn.


Hãy để Cái Tôi của bạn ở ngoài trước khi bước vào lớp, và tập trung vào việc luyện tập.

Bài đăng gần đây

Xem tất cả